Nếu ai hỏi tôi rằng: Trong quãng đời học sinh, sinh viên người thầy, người cô để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong bạn là ai? Có lẽ, tôi sẽ không cần phải lục tìm lại trong kí ức mà có thể trả lời luôn. Đó là thầy giáo Đào Tuấn Sơn. Một người thầy với giọng hát ngân vang, sâu lắng và thiết tha. Một giáo viên dạy toán vui tính. Một bí thư đoàn năng động. Một phó hiệu trưởng nghiêm khắc. Một hiệu trưởng với trái tim nhân hậu và tình yêu bao la .
Hôm nay, với tư cách một người đồng nghiệp, em xin được bày tỏ những cảm nhận của mình về người thầy hiệu trưởng đáng kính…Trong công việc thầy luôn là tấm gương sáng về đạo đức nhà giáo, luôn là người đi đầu, là chỗ dựa vững chắc cho tập thể cán bộ, giáo viên, nhân viên và học sinh. Một hiệu trưởng nghiêm khắc, thẳng thắn, tỉ mỉ và chu đáo. Thầy luôn làm việc bởi “chữ công, chữ tài, chữ tâm”. Công, tài bởi sự khoa học, nhạy bén, sáng tạo, bởi ý chí to lớn và hết lòng vì công việc. Tâm bởi thầy luôn hòa nhã, chia sẻ, lắng nghe, cảm thông. Bởi thầy luôn trân trọng, động viên, khích lệ giáo viên và học sinh một cách chân thành nhất.
Thầy còn tuyệt vời hơn khi không chỉ làm tròn vai của một người hiệu trưởng mà còn trở thành thầy của chúng em trên đường đời, dạy cho chúng em những điều dù nhỏ bé nhưng thật đáng trân trọng. Một hiệu trưởng trực tiếp dạy cho các em thơ biết gập một chiếc áo, biết mỉm cười với những người xung quanh, biết nâng niu những điều bình dị và biết giá trị của cuộc sống này tươi đẹp đến thế nào? Với một giọng nói trầm ấm và đầy uy lực, thầy đã chỉ dạy cho chúng em biết bao điều hay, bao điều tâm tình và đáng quý. Nó vừa đủ ấm, vừa đủ lửa truyền cho chúng em một nguồn năng lượng tuyệt vời . Thầy đã để lại chữ tâm, chữ tình sâu đậm trong tâm thức mỗi cán bộ giáo viên, nhân viên và học sinh trong nhà trường.
Và tiếp theo, xin cho em được quay trở về quá khứ tươi đẹp của một thời thanh xuân. Để chia sẻ những cảm nhận của mình với tư cách là một người học trò. Đã bao năm rồi thầy nhỉ? 3 năm cấp 3, 4 năm đại học và sau gần 10 năm ra trường, mỗi một chặng đường em đi thật may mắn vì luôn có dấu ấn của thầy. Em sẽ không bao giờ quên hình ảnh thầy trong đêm liên hoan văn nghệ ngày ấy. Một bí thư Đoàn năng động, sôi nổi mà tiếng hát thì hào hùng ngân vang. Tiếng hát ấy cất lên, khiến bao thế hệ học trò phải bồi hồi, thương nhớ. Và em cũng không thể nào quên, tiết học toán ngày ấy, chỉ một vài tiết thôi nhưng đã đủ em khắc nhớ đến tận bây giờ. Bởi vốn dĩ việc học toán với một lớp văn là khó khăn đến nhường nào. Nhưng thầy đã mang đến cảm hứng, một tâm thế nhẹ nhàng cho chúng em.. Quãng đời học sinh thầy là người dạy chữ, dạy số, dạy cách làm người, dạy những bài học đạo lý. Khi trở thành đồng nghiệp, thầy dạy cách sống, cách đứng dậy sau những vấp ngã, cách mỉm cười sau thất bại. Và trên hết, thầy như ngọn đèn soi sáng, chỉ lối. Thầy như ngọn lửa thắp lên niềm đam mê, nhiệt huyết sự cống hiến trong trái tim mỗi người.
Cũng bởi vậy mà bao nhiêu năm trôi qua. Khi đã trở thành một đồng nghiệp của thầy, nhưng chưa một lần, em có một cách xưng hô khác. Bởi với em, không có một cách xưng hô nào đáng trân trọng hơn chữ Thầy. Công ơn to lớn của thầy sao em có thể kể, có thể đếm, có thể đo. Và đã gần 20 năm rồi, khi đã trở thành đồng nghiệp của thầy. Em mới càng thấu hiểu sự vất vả, nhọc nhằn trên đôi vai của thầy.
Ấy vậy mà, đã bằng ấy năm trôi qua, em chưa một lần được đứng trước thầy để nói lời cảm ơn từ sâu thẳm trái tim em. Hôm nay, nhân dịp 20/11, em xin bày tỏ tấm lòng tri ân sâu sắc nhất đến với thầy. Tôi mang ơn cha mẹ cho tôi sự sống , nhưng tri ân thầy đã dạy tôi sống. Người ta vẫn nói:“ Nếu kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình mới xây xong. Người nông dân mỉm cười nhìn cánh đồng lúa vừa mới trồng. Thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh trưởng thành, lớn lên. Và hôm nay, thầy hãy cứ yên tâm, bởi các trò của thầy đã lớn, đã trưởng thành. Và các thế hệ mai sau, cũng sẽ tiếp bước, sẽ trưởng thành hơn và vững vàng hơn... Cảm ơn thầy, người thầy giáo tuyệt vời, một hiệu trưởng với trái tim bao la. Em sẽ luôn mãi khắc ghi về người thầy đáng kính.
Biển rộng mênh mông thế
Núi trùng điệp lớn lao,
Trời xanh cao vời vợi.
Thì vẫn không sánh được
Công trời bể thầy tôi.
Những gì thầy đã dạy,
Em thấu hiểu từng giây.
Ơn thầy mãi ngút ngàn,
Lòng khắc ghi tạc dạ
Muôn đời mãi tỏa lan!
Học trò của thầy !
Phạm Thi Thu Hương